Tin tức
Sách 360 độ
Chuyện “ông sách cũ” | Chuyện “ông sách cũ” |
|
| 08/02/2010 | ||||||
Căn nhà mặt phố ấy, nghe đâu, nguyên là một gian nhà cấp bốn. Tới thời mở cửa, nó thay hình đổi dạng thành một ngôi nhà bốn tầng. Dân tình già nửa đoán: Chắc lão Cảnh xây khách sạn!
Nhưng tới khi bốn tầng nhà được xây xong, người ta thở phào thấy chủ nhân của nó lại cho treo lên tấm biển quen: “Nhà sách cũ số 5 Bát Đàn”, gắn lên một cánh cổng sắt ăn rộng gần hết mặt tiền, nhưng hầu như lúc nào cũng im ỉm khóa… Cánh cổng có thể khiến một người lạ ngần ngại, nhưng những cuốn sách thì không. Chúng được lèn chặt dọc khắp các lối đi, tựa một “đường lông ngỗng” dẫn khách lên gặp chủ. Ông Cảnh không ngồi dưới nhà để “canh” sách. Nơi ông ngồi là một thư phòng nhỏ tít trên tầng ba, kê một bộ bàn ghế cổ, giữa muôn trùng sách. Hẳn là cũng vì trọng cái sự phi hư cấu ấy mà ông Cảnh dường như không mấy chuyên tâm vào mảng sách văn học, sách hư cấu. Khách nhà ông, hầu hết là dân nghiên cứu, trong đó không thiếu những tên tuổi chuyên môn trong và ngoài nước, cũng là bởi nhẽ: Sách ở đây chủ yếu thuộc dòng sách khảo cứu, chuyên sâu mà họ cần tìm.
Hà Nội trong những trang sách cũ Trong đó, Hà Nội đương nhiên được ông xếp đầu tiên, không tuân theo quy luật Alphabet. Gần 300 cuốn sách về Hà Nội, cuốn xưa nhất là “Hà Nội chỉ nam” của tác giả Nguyễn Bá Chính xuất bản năm 1923, cuốn gần nhất là “Hà Nội như tôi hiểu” của cố GS Trần Quốc Vượng xuất bản năm 1994, được ông chia theo các giai đoạn: Thủ đô xưa, Trong lòng thành phố tạm chiếm, Hà Nội sau 1954… Ông “sách cũ” hỏi tôi có biết Vũ Ngọc Phan hay không, tôi đáp: “Cái ông “Nhà văn hiện đại” ấy ạ?”, ông Cảnh cười: “Cuốn đấy ai chả biết! Thế cô có cuốn “Chuyện Hà Nội” của ông ấy chưa? Xuất bản năm 1943. Cuốn đấy đọc mới đã, vì nó “chơi” Hà Nội ghê lắm!”.
“Chơi Hà Nội” ở đây, ý ông Cảnh, nghĩa là dám nói khá gắt gao cả về những mặt trái của Hà Nội, mà là những mặt trái ẩn ngay sau tiếng thơm của đất kinh kỳ. Giả hạn như chuyện dân kinh kỳ sành ăn, mà đó toàn là những đặc sản từ khắp các vùng quê, nhưng hễ mở miệng ra lại chê người nhà quê – những người mà ông Phan trân trọng gọi là “ân nhân của người kẻ chợ”; chuyện dân Hà Nội là “thợ nói”, chỉ ngọt đầu môi là giỏi; cái bệnh sính hội họp của dân Bắc Kỳ, mà phần nhiều, theo ông Phan là “những cuộc hội họp ồn ào vô vị”… Tuy vậy, bực đấy mà cũng yêu lắm đấy, hẳn thế nên người viết mới phải xuýt xoa yêu Hà Nội bằng một cái giọng không nén nổi tự hào thế này: “Người ta đặt hy vọng vào Hà Nội nhiều quá. Mà điều ấy cũng không lấy gì làm lạ, khi người ta nhớ lại rằng, nếu ở nước Nam có cái thành phố nào cổ nhất vẫn còn tươi sáng dưới ánh mặt trời, thì Hà Nội phải là người anh cả”. Sách cũ, nên hẳn nhiên, có những điều đã cũ, đã ít nhiều xưa khác so với bây giờ. Giả như chuyện Hà Nội là đất văn chương: “Mười năm bút mặc giang hồ - Có về Hà Nội cơ đồ mới nên”. Bởi nhẽ: “Hà Nội là một nơi vừa tốt vừa xấu, vừa hay vừa dở, nên về đường tâm lý, cái không khí Hà Nội là thứ không khí dễ thở cho nhiều người. Nó là thứ đất bồi, nên đem đánh những giống văn nhân nghệ sĩ (giống chứa nhiều tiên nhiều quỷ nhất trong tâm hồn) đến giồng, những giống này rất chóng hoàn thổ, rất dễ đâm chồi nảy lộc”. Cố nhiên khi viết câu đấy, tháng 4.1940, ông Phan chưa biết đến… Nguyễn Ngọc Tư của Cà Mau sau này, nhưng có những điều ông trăn trở về Hà Nội, tưởng đến nay vẫn còn vẹn nguyên tính thời sự. Chẳng hạn như chuyện… quy hoạch thủ đô, mở rộng Hà Nội: “Nên nhớ rằng Hà Nội không phải là một tờ giấy trắng, có thể vẽ gì lên cũng được. Hà Nội là một tờ giấy chi chít những chữ, nếu không khéo tay, nó sẽ hóa ra một tờ giấy lộn. Hà Nội chỉ có thể là Hà Nội. Người ta có thể xén nhà thẳng hàng cho có vẻ mỹ quan hơn, mở phố rộng hơn cho tiện đường đi lại hơn. Còn nếu muốn mở các phố tân thời, thì đã có những nơi đất trống quanh Hà Nội”.
Nhân nhắc chuyện “Hà Nội mở rộng”, tôi chỉ vào đề mục: “Hà Nội và các quận huyện ngoại thành”, hỏi khó ông Cảnh: Bác quan tâm thời sự vậy, mà lại quên mất “Hà Nội mở rộng” sao? “Hà Nội mở rộng” – nếu cần, thì đã có các mục “Hà Tây”, “Hà Nam Ninh”, “Hà Sơn Bình”, “Vĩnh Phú”… đấy còn gì! Quên thì tôi không quên, nhưng có điều, tôi vẫn cứ thích giữ riêng cho mình cái địa giới cũ, vì có lẽ đó đã là phần hồn cốt, tinh hoa rồi…”. Những “hồ sơ di sản” Cũng bởi lẽ muốn giữ riêng cho mình cái phần “hồn cốt tinh hoa” ấy, mà nhiều năm nay, ông Cảnh cùng người con trai của ông đã tỉ mẩn ngồi soạn những bộ “hồ sơ di sản” không vì một đơn đặt hàng nào, cũng không để… đệ trình lên UNESCO. Đó là bộ hai quyển tập hợp các bài báo, trang sách cũ viết về quan họ, bộ hai quyển về ca trù, một quyển về chầu văn…, mỗi quyển dễ phải đến nghìn trang, bản lớn. Chỉ duy nhất một trong số đó là ông Cảnh nhận làm theo đơn đặt hàng của một người khách quen, cũng là một đồng nghiệp cũ của ông ở Trường ĐHTH Hà Nội (nơi ông Cảnh từng giữ chân giáo vụ): Cố GS Nguyễn Văn Đạo – nguyên Hiệu trưởng nhà trường. Đó chính là bộ “hồ sơ di sản” quan họ. “Dân tự nhiên, nhưng ông Đạo lại mê quan họ… Ai dè, tới khi bộ sách làm xong, vừa đặt vào tay người nhận chưa ấm mực, ông ấy đã qua đời vì tai nạn…”. Ông Cảnh than: Chả hiểu sao, khách nhà ông, cứ ai đắm đuối nhiều với sách cũ, là rất hay gặp phải tai bay vạ gió trên đường. Nhà Việt Nam học Kawaguchi Kenichi cũng vậy. Lần đầu tiên vị giáo sư người Nhật này tìm đến nhà sách của ông là để hỏi mua một… núi sách, phải thuê cả một cái xe ôtô mới chở được hết. “Trần đời tôi chưa thấy ai mê sách cũ và mê VN đến vậy!” – ông Cảnh nói. Ấy vậy mà ít lâu sau, ông Cảnh lại thốt người hay tin ông khách quý của mình bị tại nạn, gãy chân, cũng lại trong lúc đang đi bộ qua đường… Và chuyện một ngôi nhà mặt phố Tàn buổi chuyện, kể cũng đã non một giờ trưa. Vậy mà khi xuống nhà, tôi vẫn thấy cả nhà từ vợ đến con cháu ông nhất loạt ngồi đợi cơm ông Cảnh, tuyệt không tỏ một chút mếch lòng nào với khách. Bà nhà ông - một người phụ nữ có vẻ đẹp đằm thắm kiểu “nếp nhà”, thậm chí còn khẽ giọng nhắc khách: “Lần tới lại nhà, các cháu nhớ đừng thả dép! Tiết này, đi chân không trên nền gạch là dễ bị cảm lạnh lắm đấy!”. Cái nhà bốn tầng mặt phố, lại còn là phố cổ, nằm cách phở “tự phục vụ” Bát Đàn và café Quỳnh (của gia đình NSND Như Quỳnh và nghệ sĩ nhiếp ảnh Hữu Bảo) có mấy số nhà - rõ là “đáng giá ngàn vàng”, vậy mà suốt từ đận cái gọi là “kinh tế thị trường” bung ra đến nay, nó vẫn cứ đứng an nhiên ở đấy, với cái biển sắt cũ hơn cả dòng chữ: “Nhà sách cũ” - như thách thức những người từng gãy lưỡi thuyết phục chủ nhân cho thuê nó.
Theo laodong.com.vn |
||||||
| < Trước | Tiếp > |
|---|