[Thaihabooks.com] Họ đã có một mối tình tuyệt vời, nàng đã tận hưởng những cảm giác lạ lùng khi hai người bên nhau. Trừ khi, trừ khi, vô tình hay cố ý, nàng nhìn xuống chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên tay anh.

Chiếc nhẫn Anh bước ra từ nhà tắm, như thói quen, anh tiến đến gần nàng ngay, môi chạm vào tóc nàng trìu mến, đây là ngày cuối cùng họ ở lại thành phố biển này. Một tuần cùng nhau ngắm hoàng hôn trên biển, ghé những quán cà phê thơ mộng, bình minh lên chạy trên bãi cát trắng mịn thoai thoải và hôn nhau đắm đuối ở những nơi thật xa bờ, lạ thay biển rất ấm, càng xa bờ nàng càng cảm thấy ấm áp, cũng có thể là do hơi ấm của anh bao quanh.
Nàng nhỏm dậy, ngày cuối cùng, họ không tắm biển, cũng không cùng tắm trong bồn, cả hai tâm trạng trở nên cuống quít chẳng hiểu vì đâu. Thường thì họ ít khi phải nói với nhau vì đã hiểu nhau quá rõ, hoặc cả hai đều rất tinh tế nên họ bắt nhịp rất nhanh. Nàng đi vào phòng tắm, thật chậm. Nàng không phải xối nước vào bồn tắm vì anh đã chuẩn bị sẵn. Nàng ngả mình xuống lớp bọt xà phòng thơm ngát mùi hoa hồng, một cảm giác thư thái dễ chịu. Nàng nhắm nghiền mắt, duỗi hai chân xuống làn nước, hít thật sâu cho đã đời rồi mở mắt, nàng nhìn quanh. Ngay trên bồn tắm, gần với nàng, có một chiếc nhẫn. Nàng cầm lên, chiếc nhẫn không gây cảm giác ngạc nhiên nào, vì nàng đoán ra ngay đó là chiếc nhẫn cưới mà anh vẫn đeo trên tay. Nó được làm bằng chất liệu bạch kim, mặt nhẫn đính hai viên đá trắng kiểu dáng đơn giản nhưng sang trọng. Anh vẫn thường đeo nó, không rời, từ ngày anh biết nàng. Từ khi họ mới là bạn, chưa phải tình nhân. Nàng khum tay soi trước ánh điện để nhìn rõ hơn chiếc nhẫn, ở mặt trong có khắc tên anh và tên Uyên, cùng với ngày cưới. Nàng đăm đăm nhìn chiếc nhẫn. Và tự hỏi vì sao anh có thể quên không đeo vào tay sau khi tắm. Chiếc nhẫn, nàng không tránh được cảm giác khó chịu khi nhìn thấy nó trên tay anh, mỗi lần anh hẹn hò với nàng, mỗi lần họ ở trong rạp chiếu phim, khi anh nắm tay nàng, từng ngón đan vào nhau, tay nàng chạm phải chiếc nhẫn cưới lạnh lẽo của anh. Dù sự khó chịu tăng lên cấp số nhân cộng với sự ghen tuông - thuộc tính cố hữu rất đàn bà nhưng nàng khó có thể nói với anh rằng anh hãy tháo bỏ chiếc nhẫn đó đi, vì dù sao, người đàn bà phản bội ấy đã rời xa anh rồi. Đó hoàn toàn là một cuộc trò chuyện nghiêm túc, một buổi tối nghiêm túc. Anh đến gõ cửa căn phòng mười bốn mét vuông của nàng, ôm bó hoa hồng rất lớn mà không cần tỏ tình. Thực sự là họ đã trải qua quá trình tìm hiểu và thân mật trước đó. “Anh muốn kể cho em nghe về cuộc hôn nhân không thành của mình, cô ấy đã rời bỏ anh, ba năm rồi. Cô ấy nói, cô ấy muốn được tự do”. “Vì lẽ gì?” Nàng hỏi anh. “Vì những điều rất nhỏ nhặt.” “Ví dụ?” “Vì đôi khi anh không quan tâm đến cảm giác của cô ấy. Có lẽ vậy.” “Em không tin chỉ đơn giản thế.” “Em có biết, người ta có thể chia tay nhau vì những điều nhỏ nhặt, cái tôi quá lớn sẽ giết chết tất cả. Nhất là khi họ chưa có con để ràng buộc.” “Vì sao anh không có con?” “Cô ấy không muốn có. Hơn nữa, theo anh biết, cô ấy đã có người khác.” “Nhưng nếu anh tha thứ và gọi chị ấy trở về thì sao?” “Tất cả đã kết thúc rồi mà.” Anh trả lời và ôm lấy nàng rất chặt. Đêm đó anh ở lại. Họ đã có một mối tình tuyệt vời, nàng đã tận hưởng những cảm giác lạ lùng khi hai người bên nhau. Trừ khi, trừ khi, vô tình hay cố ý, nàng nhìn xuống chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên tay anh. Và bây giờ, chiếc nhẫn đó đang nằm trong tay nàng. Nàng có thể trả lại cho anh, điều đó đơn giản thôi, nàng không cần phải đưa tận tay anh, nàng cứ để nguyên vị trí đó, rồi ngay đây thôi khi sực nhớ ra, anh sẽ chạy vào nhà tắm tìm lại nó. Nàng đứng dậy, xả nước cạn sạch trong bồn, quấn khăn tắm ngang mình. Tay nàng vẫn khư khư nắm chặt chiếc nhẫn. Nàng bước ra khỏi nhà tắm, tiến đến chiếc túi xách của mình, khéo léo nhét chiếc nhẫn vào ngăn nhỏ nhất. Anh đang xem ti vi, một trận tennis sôi động đang cuốn hút anh. Nàng hỏi anh khi nào đi ăn vì tối nay họ cần phải ngủ sớm để sáng mai kịp ra sân bay. Anh cầm remote tắt ngay tivi. Nàng chọn một bộ váy sẫm màu duy nhất mang theo. Nàng tưởng nàng đã không mặc đến nó, nhưng hiện tại thì nó rất phù hợp với tâm trạng của nàng. Nàng không quên quan sát anh khi nàng đứng trước gương chải đầu, anh đang thắt cà vạt, rồi anh lại đổi ý không thắt nữa, anh ném chiếc cà vạt xuống giường, rồi anh vội vã đi vào nhà tắm. Nàng im lặng đứng bên cửa sổ, nhìn từ xa biển đêm đen sẫm. Và u tối. Như tâm hồn nàng lúc này. Nàng nghĩ đến chiếc nhẫn của anh, nàng hình dung gương mặt của anh. 15 phút trôi qua. Nàng gọi anh. Anh đáp lại: Đợi anh một chút. Nếu thực sự anh không vương vấn, thì sao phải mất nhiều thời gian đến thế. Nàng hét lên: Em đói bụng rồi! Anh đi ra. Có chuyện gì thế anh? Nàng xỏ chân vào đôi guốc cao gót màu đỏ. Anh bảo không có gì. Anh đã không thể nói, anh để quên đâu đó chiếc nhẫn cưới của mình, và anh cũng không dám hỏi nàng: Em có thấy nó không? Họ gọi taxi đến nhà hàng quen thuộc. Nàng chọn mấy món. Họ lặng lẽ ăn, và dường như anh đã không ăn no. Anh nhấp nhổm, tỏ ra vội vã. Nàng nhấm nháp từng miếng và uống đến hai chai bia. Nàng trở về khách sạn trong cảm giác bềnh bồng, nàng chưa từng uống nhiều bia đến thế. Nàng thay váy ngủ, nằm trùm chăn, nàng vẫn biết anh đang làm gì, anh đang lục lọi kiếm tìm. Chiếc nhẫn cưới. Sẽ chẳng bao giờ anh tìm thấy được. Nàng cố gắng chờ đợi anh, và rồi anh cũng tắt điện sau cuộc tìm kiếm vô vọng. Nàng tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng thở dài nào từ phía anh. Anh vẫn hôn nàng, vẫn âu yếm nàng như hàng ngày, không có sự thay đổi nào, không có cảm giác khác lạ nào. Nhưng đêm đó họ đã cùng mất ngủ. Nên họ trò chuyện cùng nhau. Và bâng quơ, nàng hỏi anh. “Lâu rồi anh có biết tin gì về cô ấy không?” “Bạn bè anh vẫn kể về cô ấy, cô ấy vẫn sống tốt.” “Một mình hả anh?” “Ừ, một mình.” “Nếu như ngày đó anh níu kéo, cô ấy có ở lại với anh không?” Anh im lặng. Nàng không cần câu trả lời nữa, sự im lặng của anh đã nói lên tất cả, hoặc anh không muốn nhắc đến nữa. Bất cứ người đàn ông nào khi đã nằm trên giường cạnh một người đàn bà, không ai muốn nhắc đến một người đàn bà khác. Và anh đã hôn nàng rất tha thiết trước khi nàng chìm vào giấc ngủ. Buổi sáng hôm sau, họ ngủ dậy, sửa soạn đồ đạc và ra sân bay, chiếc túi xách trên vai nàng trĩu nặng. Nàng nhìn xuống bàn tay trống trơn của anh, đã không còn chiếc nhẫn gây cảm giác khó chịu cho nàng nữa, nhưng lạ thay, nàng không hề cảm thấy vui sướng. Lẽ ra nàng phải lấy làm vui sướng, vì kỷ vật quá khứ đã không còn hiện hữu trên thân thể anh, dấu vết của tình yêu cũ đã tan biến, nhưng liệu trong tâm hồn anh dấu vết ấy có mờ phai. Họ trở về thành phố của mình. Căn hộ của anh ẩm ướt vì thiếu ánh sáng. Trong khi anh bước vào phòng ngủ thì nàng đi ra ban công ngắm nhìn những giò phong lan tím nàng mua trước chuyến đi du lịch cùng anh để chuẩn bị cho cuộc sống chung của hai người. Nhà bếp được sơn màu khác, rèm cửa cũng đã được thay. Nàng háo hức biết bao với những công việc đó, đã cố gắng biến đổi rất nhiều, muốn xóa đi dấu ấn của người đàn bà là vợ anh đã từng sống ở đây, nhưng hình như nàng đã thất bại? Anh đã ngủ say sau chặng đường mỏi mệt, nàng nhìn người đàn ông đang nằm úp mặt xuống gối kia. Liệu tâm hồn anh có thực sự trọn vẹn thuộc về nàng như nàng mong muốn hay không, khi mà nàng chỉ có thể yêu và chung sống với người đàn ông coi nàng là duy nhất.
Nàng đi thật khẽ ra khỏi căn phòng thiếu ánh sáng ấy, nhưng trong một giây phút, nàng quay đầu lại, mở túi xách, lấy ra chiếc nhẫn cưới của anh, đặt khẽ vào lòng bàn tay anh, rồi nàng nắm chặt bàn tay ấy lại. Khi tỉnh dậy anh sẽ nhận ra chiếc nhẫn mà anh từng nâng niu trên tay và cố công kiếm tìm đang ở bên mình. Chắc hẳn anh sẽ nhận ra điều gì đó, điều mà nàng không thể nói thành lời. Rằng quá khứ đôi khi, dù có đẹp và đau buồn đến đâu cũng chỉ nên cất giữ ở một góc nào đó kín đáo và sâu thẳm, nếu người ta muốn sống trọn vẹn với tương lai. Một khi anh đã yêu nàng và muốn gắn kết cuộc đời với nàng đến thế.
(trích Hoa hồng và rượu vang, tập truyện ngắn của Cấn Vân Khánh) Sách sẽ phát hành vào tháng 1/2012. Mời các bạn đón đọc! |
||||||
|
||||||

Cuốn sách gồm 3 phần. Đoạn trích sau đây được trích ở phần 2: Tớ đã học tiếng Anh như thế nào?
Xem tiếp
[Thaihabooks.com] Qua nghiên cứu não bộ, thế giới tâm linh của thiền không bị nhỏ đi hay “duy vật hóa”. Nó lớn hơn, thế nhưng bây giờ dễ tránh việc “giết rồng” hơn. Bởi thế Xem tiếp
Ngày mai thôi…em sẽ đến bên anh. Anh sẽ không còn cô độc với chiếc hộp chỉ còn dòng chữ “tình yêu là một nỗi buồn” nữa. Nếu như đã một mình anh tự mở chiếc hộp đó ra trước thì em sẽ cùng anh đóng chiếc...
Xem tiếp
Không có sự bồng bột, không có sự mãnh liệt. Thay vào đó là sự chín chắn, bền vững của người đàn ông trưởng thành.
Xem tiếp

Mỗi ngày một danh ngôn |
"Cánh cửa trí tuệ không bao giờ đóng lại" _Benjamin Franklin_ |
| Video | |
| Thoi quen xấu ơi, chào mi! | |
| Những nghịch lý của thời gian | |
| Bài học từ người quét rác | |
| Cha con và những thước phim | |
| Đi giữa vô thường | |
| Kế hoạch kinh doanh trên 1 trang giấy - lĩnh vực tài chính | |
| Small talk | |
Bạn thích hình thức khuyến mãi nào nhất?






















