Chào mừng bạn đã đến với Thái Hà Books!

Chuyện tình thanh xuân bi hài của tôi quả nhiên là sai lầm 13 (Bản phổ thông)

155.000 124.000

Số trang: 500
Nhà xuất bản: Hà Nội
Quà tặng kèm: bookmark

Thời gian vận chuyển

1 - 3 ngày - Nhà sách sẽ gọi điện xác nhận và thông báo phí vận chuyển sau

[ThaiHaBooks] Chuyện tình thanh xuân bi hài của tôi quả nhiên là sai lầm. (tên gốc: Yahari Ore no Seishun Rabukome wa Machigatteiru., gọi tắt là Oregairu), là một trong những series light novel ăn khách nhất trong vòng 20 năm trở lại đây, bộ truyện được viết bởi tác giả trẻ Wataru WATARI, do họa sĩ Ponkan8 vẽ minh họa và được xuất bản bởi NXB nổi tiếng Shogakukan.

Chuyện tình thanh xuân bi hài của tôi quả nhiên là sai lầm. đã dành giải light novel hay nhất của bảng xếp hạng uy tín Kono light novel ga sugoi! trong 3 năm liên tiếp là 2014, 2015 và 2016. Bên cạnh đó, nam chính và nữ chính của series này là Hachiman và Yokin oshita cũng đoạt giải nam nữ chính được yêu thích nhất trong các năm đó. Họa sĩ minh họa Ponkan8 với những bức tranh minh họa đẹp và sinh động của mình cũng được bình chọn là họa sĩ minh họa được yêu thích nhất trong năm 2015. Đến thời điểm hiện tại, series đã kết thúc với 14 tập, nhưng số sách bán ra đã vượt mốc 10 triệu bản.

Tháng ba.
Giờ đã đến mùa tuyết tan, nhưng hãy còn xa lắm mới tới ngày lộc non hy vọng nhú mầm.
Yukino, Yui và Hachiman, cả ba người họ đều đang tìm cách bày tỏ suy nghĩ trong lòng, tìm hướng hành động sao cho đúng đắn. Cũng đã đến lúc chấm dứt mối quan hệ bế tắc mà họ vẫn duy trì cho tới bây giờ…
Yukino ao ước mình có thể ở đây, chứng kiến cái kết của câu chuyện này.
Yui lại nguyện cầu họ sẽ tiếp tục bên nhau mãi mãi!
Tuy nhiên, dù khao khát thời gian mãi ngừng trôi vào giờ khắc hoàng hôn đẹp đẽ… nếu mặt trời không lặn xuống thì ngày mới sẽ chẳng bao giờ tới. Để có thể tiến về phía trước, cần học cách từ bỏ, cần phải đánh dấu chấm hết cho câu chuyện hôm nay!
Không còn thời gian để phiền não, bởi cuộc sống là một bộ phim chẳng thể tua ngược, mà giờ đây dòng chữ cuối phim đã bắt đầu chạy dọc màn hình…

Đón đọc tập mới nhất của Chuyện tình thanh xuân bi hài của tôi quả nhiên là sai lầm!

Mục lục:

Interlude

Chương một: Cô Hiratsuka đắm chìm trong hoài niệm quá khứ xa xôi

Chương hai: Dù sao đi nữa, Isshiki Iroha vẫn muốn xác nhận lại một điều

Interlude

Chương ba: Cho đến cuối cùng, Yuigahama Yui vẫn tiếp tục dõi theo

Interlude

Chương bốn: Một lần nữa, Hikigaya Hachiman lại phát biểu ý kiến

Chương năm: Chẳng rõ từ lúc nào, dòng chữ cuối phim đã bắt đầu chạy dọc màn hình

Interlude

Chương sáu: Không ai biết rằng Hayama Hayato đang hối hận

Interlude

Chương bảy: Khung cảnh mà Ebina Hina trông thấy thông qua mắt kính của mình

Interlude

Chương tám: Tôi nguyện cầu rằng ít nhất mình sẽ không phạm sai lầm nữa

Interlude

Thông tin tác giả

Wataru WATARI: Sinh năm 1987, nhóm máu A, cung Bảo Bình. Năm tháng thấm thoắt trôi qua, dạo gần đây tôi cứ có cảm giác thời gian lao đi rất nhanh. Người trưởng thành thường nói, chính cuộc sống thường ngày chẳng có gì đặc biệt mới là không thể thay thế. Trước đây, tôi không hiểu lắm, nhưng giờ thì đã vỡ lẽ ra rồi.

Ponkan8

Lâu lắm rồi mới vẽ minh hoạ cho nhiều nhân vật thế này, tôi cũng thấy lòng mình ngậm ngùi cay đắng.

Trích đoạn sách

“Thì ra là vậy… Kế hoạch này không tệ chút nào.”

Tôi nhìn chằm chằm không chớp mắt vào tấm bảng trắng, buông một tiếng thở dài cảm thán.

“Cảm ơn cậu,” Yukinoshita chỉ đáp lại bằng mấy chữ ít ỏi.

Đúng vậy, tôi nói nghiêm túc đấy, mặc dù trên thực tế đây mới chỉ là bản tóm lược, nhưng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà họ đã nghĩ ra được nhiều thứ như vậy…

Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải là một kế hoạch hoàn hảo không có điểm yếu.

“Vậy chúng ta có bao nhiêu khả năng chiến thắng?”

Tôi gõ khớp ngón tay cộc cộc lên tấm bảng trắng và hỏi, còn Isshiki thì “ư” một tiếng nghẹn lời chẳng biết nói gì, vẻ mặt gượng gạo. Thế nhưng, lông mày của Yukinoshita vẫn không hề nhíu lại. Cậu ta lên tiếng bằng giọng khá bình tĩnh.

“Nói chung cũng không ít. Chúng ta đã cân nhắc đến mong muốn của đối phương và xây dựng nên một kế hoạch để thỏa mãn những mong muốn đó. Tôi nghĩ khả năng chiến thắng cũng không phải quá thấp.”

“À ừm, chắc vậy. Nếu đồng ý với hầu hết yêu cầu của đối phương, chắc sẽ được thông qua thôi… Bình thường thì đúng là như thế.”

Nhưng chúng tôi đều biết rằng sẽ không dễ dàng như vậy.

Lần này chắc chắn không phải là “lúc bình thường”.

Đối phương nhất định sẽ bới lông tìm vết để đập tan kế hoạch tổ chức prom. Họ đưa ra yêu cầu không phải để cải thiện chất lượng buổi prom, càng không phải để chúng tôi có thể tiếp tục tiến hành tổ chức. Dù cho bên chúng tôi có nhượng bộ đến mức nào, luôn luôn tồn tại khả năng ngay đến bản thân kế hoạch đưa ra cũng không được thông qua. Tôi nghĩ, dù thế nào đi chăng nữa, vẫn còn thiếu một yếu tố để có thể thành công vượt qua cửa ải.

Yếu tố này chính là nhược điểm trong kế hoạch của Yukinoshita và Isshiki.

Nhưng lật ngược lại vấn đề, cũng có nghĩa ở đây vẫn còn chỗ cho tôi tham gia vào.

Tôi đã vừa âm thầm quan sát thái độ của Yukinoshita từ nãy giờ vừa tính toán thời điểm để đề cập đến chuyện đó. Nếu vẫn định bàn luận thì chắc chỉ có lúc này là thích hợp nhất. Tôi liếc sang Isshiki một cái. Chú ý đến hành động của tôi, con bé liền khẽ gật đầu đáp lại.

“Yukinoshita, tôi có thể nói chuyện với cậu một chút được không?”

Nghe tôi hỏi, Yukinoshita liền nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực.

“… À, em có chút việc…”

Đoán biết được sắp có chuyện xảy ra, Isshiki liền đứng lên khỏi chỗ. Tuy nhiên, Yukinoshita đã ngăn con bé.

“Đợi đã. Cậu muốn nói về chuyện tổ chức prom đúng không? Nếu vậy thì nên để cả Isshiki cùng tham gia nữa.”

“À… Thì ra… là chuyện đó à…” Isshiki vừa thốt ra một câu mập mờ vô nghĩa vừa liếc xéo sang tôi.

Thấy vậy, tôi liền gật đầu tỏ ý “không sao cả”. Sau đó, Isshiki đành rầu rĩ ngồi lại xuống ghế, vẻ mặt trông khá bất an.

Tôi biết Yukinoshita không muốn tôi can thiệp vào chuyện này. Chắc hẳn cậu ta cũng muốn tránh né chuyện phải mặt đối mặt thảo luận với tôi. Thế nên, tôi có thể thấu hiểu tại sao cậu ta muốn nhét Isshiki vào giữa hai chúng tôi. Không chỉ vậy, chắc cậu ta cũng nghĩ đến khả năng nếu có người khác nữa thì tôi sẽ ngần ngại khó mà lên tiếng. Nếu thế, tôi chỉ còn cách chuẩn bị tinh thần, quyết tâm kiên trì đến cùng mà thôi.

“… Tôi có thể giúp cậu chuyện prom không?”

Tôi trực tiếp hỏi luôn, khiến cho Yukinoshita mở to mắt như thể khá sửng sốt. Sau đó, cậu ta rũ mắt nhìn xuống, miệng mấp máy định nói điều gì đó.

Vậy nên tôi tiếp tục lên tiếng để chặn lời đối phương. Nếu tôi kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời từ Yukinoshita, chắc chắn cậu ta sẽ chỉ thốt lên những điều giống hệt như trước đây. Vì không để chuyện đó lặp lại, tôi liền bắn liên thanh mọi lý do vừa xuất hiện trong đầu mình.

“Tôi nghĩ phương án của cậu trên thực tế không tệ. Tuy nhiên, cũng không thể chắc chắn rằng cậu nhất định sẽ thành công. Vì vậy, chúng ta vẫn nên chuẩn bị thêm một kế hoạch khác nữa. Tôi sẽ suy nghĩ một phương án đối ngược với cậu, đề phòng chẳng may phương án của cậu bị từ chối.”

Nói thì nói vậy, nhưng bản thân tôi cũng nhận ra điều mình thốt lên khác hẳn với những gì mình nên truyền đạt. Tuy vậy, nếu không nói ra gì đó, chắc tôi sẽ nghẹt thở chết mất.

“Tình hình đã thành ra thế này rồi. Tôi cũng sẽ không làm điều gì đặc biệt cả. Cậu cứ coi tôi là một người hành động theo sự chỉ huy của cậu, nhưng đứng bên cạnh không tham gia vào, chỉ đưa ra ý kiến thôi cũng được. Thực ra như vậy cũng chẳng khác biệt so với lúc đưa ra chỉ thị cho Isshiki hay những người khác cả. Từ trước đến nay, cậu đã gặp nhiều tình huống như vậy rồi mà. Mọi chuyện chẳng có gì khác biệt hết.”

Yukinoshita khẽ cắn môi, im lặng lắng nghe. Ánh mắt hướng xuống dưới của cậu ta đang dồn cả vào chỗ bàn tay, không rõ giận dữ hay buồn thương, trông như thể đang nỗ lực hết sức để kiềm chế mọi cảm xúc.

“… Đúng vậy, đúng là từ trước đến giờ vẫn luôn như vậy, chẳng có gì khác biệt cả.”

“Nếu vậy…”

Yukinoshita cắt ngang lời tôi đang nói dở, lên tiếng trong khi vẫn tiếp tục cúi đầu xuống.

“Xem ra đến tận lúc cuối cùng, tôi vẫn phải trông cậy vào cậu rồi…”

Giọng nói ấy bình tĩnh điềm đạm, nhưng lại tỏa ra sự cam chịu khiến cho lồng ngực người nghe nghẹn lại. Yukinoshita ngẩng đầu lên, trên môi nở một nụ cười bất lực. Cậu ta chầm chậm, chầm chậm thốt ra những lời thật dịu dàng, như thể đang khuyên răn một đứa bé con ngây thơ không hiểu sự đời.

“Chính vì thế, tôi muốn thay đổi điều đó. Cậu cũng biết lúc đó chị tôi định nói gì mà, đúng không?”

“… À ừ.”

Tôi gật đầu, vẫn tiếp tục hướng mắt trông xuống.

Không phải chỉ một mình tôi mà chắc hẳn cả cậu ta cũng thấu hiểu cụm từ “lệ thuộc vào nhau”.

Hơn thế nữa, cậu ta không muốn chấp nhận nó mà định sửa chữa lại mối quan hệ sai lầm này và nỗ lực đứng trên đôi chân của chính mình.

Còn tôi, tôi thậm chí chẳng được phép hỏi xem là đúng hay sai, bị trói buộc trong một mối quan hệ méo mó và bế tắc, chỉ có thể nói về những chủ đề nghe hay ho nhưng thực ra chỉ mờ mịt, tối nghĩa.

“Nhưng mà… tôi nghĩ rằng mình cũng nên chịu trách nhiệm. Dẫu sao lỗi lầm cũng không phải của riêng mình ai cả.”

Cố lắm mới nói xong, tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt liền giao nhau với Yukinoshita. Khuôn mặt cậu ta nhăn lại đầy vẻ đau đớn, nhưng ánh mắt vẫn lặng lẽ hướng xuống dưới. Trông thấy dáng vẻ ấy của Yukinoshita, tôi cũng phân vân chẳng biết có nên nói thêm điều gì không.

Thế nhưng, tôi cũng cảm thấy nếu giờ đây không nói ra, chắc chắn trong tương lai tôi sẽ không thể nhắc đến chuyện này một lần nào nữa. Tôi biết quá rõ bản thân mình đáng chán đến mức nào, nhát gan đến mức nào và đáng thương hại đến mức nào.

Chính vì thế, dù có khó mở lời, dù có ngượng ngùng lưỡng lự, dù có xấu hổ ngại ngần, dù có không muốn lên tiếng đi nữa, tôi cũng chỉ còn đúng một con đường: tiếp tục nói ra.

“Đúng là trong việc này, tôi chẳng cần làm gì hết cũng được. Nhưng cách này không thể giải quyết tận gốc vấn đề. Nếu cách làm từ trước nay của chúng ta đã sai rồi, vậy hãy nỗ lực kiếm tìm cách làm khác, cách nghĩ khác, cách can thiệp khác…”

Tôi cố gắng ngẫm xem có từ ngữ nào hay hơn, khéo léo hơn không, nhưng chính vào những lúc thế này, lý trí và ý thức cá nhân mới nhe nanh múa vuốt, chiếm thế thượng phong trong suy nghĩ của tôi. Những lời mơ hồ tối nghĩa – ngay khi vừa thoát ra khỏi miệng – liền có được hình hài rõ ràng, dẫu cho đó không phải hình hài ta mong muốn. Càng nói càng sai, càng lên tiếng lại càng chệch xa khỏi sự thật. Không biết có phải vì bồn chồn hay không mà đôi tay đặt dưới bàn của tôi đã siết lại thành nắm đấm. Tôi duỗi ngón tay ra, lau vào quần bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Tôi cũng chẳng rõ những lời này liệu có truyền đạt suy nghĩ của mình tới đối phương hay không.

“Do vậy… dù kết quả có ra sao đi nữa, tôi cũng muốn đứng ra gánh vác trách nhiệm cho tử tế.”

Hoặc có lẽ, truyền đạt được hay không cũng không quan trọng.

“Vì thế nên… Tôi mới mong muốn… giúp đỡ cậu.”

Chỉ đơn giản tôi muốn nói ra những lời ấy, cá nhân tôi muốn giãi bày để thỏa mãn mong muốn của chính mình, cá nhân tôi muốn áp đặt lên đối phương nguyện vọng của bản thân mà không quan tâm xem người ta nghĩ gì. Sau khi nhận thức được điều ấy, tôi không dám nhìn về phía Yukinoshita, chỉ có thể tiếp tục tránh sang hướng khác.

“… Cảm ơn cậu. Nhưng không sao đâu, như vậy là đủ rồi… Chỉ cần như vậy là đã quá đủ rồi.”

…. (Còn nữa)

Công ty Cổ phần Sách Thái Hà trân trọng giới thiệu!

Review Chuyện tình thanh xuân bi hài của tôi quả nhiên là sai lầm 13 (Bản phổ thông)

5 0% | 0 đánh giá
4 0% | 0 đánh giá
3 0% | 0 đánh giá
2 0% | 0 đánh giá
1 0% | 0 đánh giá
Đánh giá Chuyện tình thanh xuân bi hài của tôi quả nhiên là sai lầm 13 (Bản phổ thông)
Gửi ảnh thực tế
0 ký tự (Tối thiểu 10)
    +

    Chưa có đánh giá nào.

    Chưa có bình luận nào

    Sách liên quan

    Sakurako và bộ xương dưới gốc anh đào tập 1

    Sakurako và bộ xương dưới gốc anh đào tập 1

    105.000 84.000
    Khi Hikaru còn trên thế gian này…… Yuugao

    Khi Hikaru còn trên thế gian này…… Yuugao

    99.000 79.200
    Tanya chiến ký tập 1

    Tanya chiến ký tập 1

    145.000 116.000
    Khi Hikaru còn trên thế gian này…… Aoi

    Khi Hikaru còn trên thế gian này…… Aoi

    99.000 79.200
    Tập 3 – Cô gái văn chương và gã khờ bị trói buộc

    Tập 3 – Cô gái văn chương và gã khờ bị trói buộc

    69.000 55.200